RSS

Ra mắt trang nucuoicuocsong.com

Mọi người hãy vào nucuoicuocsong.com để cập nhật thông tin mới nhất.

Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.

 
Leave a comment

Posted by on September 1, 2011 in Giới thiệu

 

HỌP NHÓM NGÀY 28/8/2011

Xin chào tất cả thành viên nhóm Nụ Cười Cuộc Sống. Để chuẩn bị chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến đi Bình Phước, nhóm sẽ tổ chức buổi họp với:

Chủ đề: Phân công nhiệm vụ, hướng dẫn cách thức thực hiện và các vấn đề liên quan đến kế hoạch sắp tới.

Thời gian: Chủ nhật tuần này lúc 15h ngày 28/8.

Địa điểm: tại Alo Trà 212A Lê Lai , Q1.

Mặc dù thông báo hơi gấp, mọi người khó có thể sắp xếp thời gian để đến dự buổi họp. Dù sao đi nữa cũng mong mọi người dành chút thời gian để đến dự buổi họp quan trọng này.

Nhóm Nụ Cười Cuộc Sống.

 
 

KHU DÂN CƯ ẤP PHƯỚC AN, XÃ PHƯỚC NINH, HUYỆN DƯƠNG MINH CHÂU – TÂY NINH

Ghi chú: Nếu không xem được ảnh trong bài viết này hãy bấm Ctrl+F5.

KHU DÂN CƯ ẤP PHƯỚC AN, XÃ PHƯỚC NINH, HUYỆN DƯƠNG MINH CHÂU – TÂY NINH

(Cuộc sống quanh hồ Dầu Tiếng)

Địa chỉ: ấp Phước An, xã Phước Ninh, huyện Dương Minh Châu – Tây Ninh

Photobucket

Tây Ninh là một tỉnh nằm ở miền Đông Nam Bộ, có ranh giới tiếp giáp biên giới của Campuchia. Do đó, khu vực nơi đây có số đông người Miên di cư đến. Nhận được thông tin từ một người dân địa phương có tấm lòng hảo tâm, sáng ngày 06/08/2011, Nhóm Nụ Cười Cuộc sống cùng cô Trần Thị Bạch Mai – thành viên Câu lạc bộ Thiên Ân, đã đến thăm hỏi tình hình thực tế của người dân nơi đây.

Vượt qua chặn đường khoảng hơn 80 cây số từ TPHCM, chúng tôi đến khu vực huyện Dương Minh Châu tỉnh Tây Ninh vào khoảng 9h sáng. Chúng tôi được một gia đình địa phương nơi đây giúp đỡ dẫn đường, chúng tôi đi sâu vào khu vực ấp phước An, xã Phước Ninh. Nơi đây, hiện sinh sống khoảng trên dưới 100 hộ dân, đa phần là người Việt, sau một thời gian di cư sang sinh sống ở Campuchia, không chịu được cuộc sống nơi đất khách đã quay trở về. Họ không có được một tất đất cắm dùi mà phải sinh sống tạm bợ trên khu rừng dầu thuộc quyền sử dụng của Chính quyền địa phương, hoặc nhờ trên những phần đất ít ỏi của những người hàng xóm chung quanh. Trung bình mỗi hộ sinh sống từ 4 – 8 người, trong những căn chòi ọp ẹp, dựng lên tạm bợ bằng những tấm bạc rách làm tường, những tấm tôn cũ làm mái, và những cây xà cừ làm cột trụ. Cuộc sống của người dân nơi đây chủ yếu dựa vào nguồn thủy sản trên hồ Dầu Tiếng, nghề gia công nhang, và những công việc nặng nhọc cần thuê mướn lao động như khuân vác, làm hồ, … Thu nhập trung bình từ 30.000 – 50.000 đồng/ngày. Các trẻ nơi đây đa phần đã đến tuổi đi học, nhưng vì chưa có cả giấy khai sinh, hộ khẩu nên vẫn còn tình trạng không được đi học. Học phí của các em vào khoảng 350.000 đồng/năm, nhưng gần như là một khỏan khó khăn so với thu nhập trung bình của các gia đình ở đây hiện tại.

Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là gia đình chị Nguyễn Thị Nga – một người mẹ góa của 3 đứa trẻ: “Lo cho một đứa đi học đã chật vật lắm rồi, còn mấy đứa em chưa đến tuổi, khi phải đi học mà nhà vẫn nghèo như vầy rồi cũng không biết làm sao lo cho tụi nó nữa” – chị tâm sự. Chồng chị vừa mất trong tháng 5 năm nay do căn bệnh ung thư phổi, bao gánh nặng gia đình như oằn lên đôi vai nhỏ bé của chị. Chị một mình lo cho 3 đứa con đang tuổi ăn tuổi học bằng nghề mót cá ở hồ Dầu Tiếng. Nhưng cuộc sống dựa vào thiên nhiên thì tất nhiên là bấp bênh, không ổn định; mùa nào không có cá, chị lại tất tả ngược xuôi tìm chỗ làm thuê làm mướn để có tiền trang trải cơm cháo qua ngày.

Photobucket
Photobucket
Photobucket

Trong buổi sáng, chúng tôi thăm hỏi và tìm hiểu về một số hộ dân nghèo trong vùng. Một thực tế chung của mọi người là không có một tấc đất sinh sống ổn định, không có công ăn việc làm ổn định. Thu nhập bấp bênh, tất cả hầu như đều trông chờ vào việc đánh bắt cá trên hồ Dầu Tiếng.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Các cháu bé đã trên 10 tuổi, nhưng do ăn uống thiếu thốn, nên thoạt nhìn các em chỉ lớn bằng những trẻ 6, 7 tuổi.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Gia đình ông cụ Tống Son, ở cái tuổi gần đất xa trời, nhưng hai cụ vẫn phải nương tựa nhau mà sống bằng nghề nuôi thỏ, gà – thu nhập trung bình vài trăm nghìn mỗi tháng. Cụ bà đau ốm quanh năm, nên mọi việc mưu sinh trong gia đình dồn hết lên sức lực ngày càng cùng kiệt của cụ ông. Vì cái nghèo, mà các con ông phải tha phương cầu thực ở phương xa, để lại 2 ông bà già yếu, còn phải cưu mang thêm đứa con út năm nay chưa trưởng thành.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Gần 1h trưa, chúng tôi đến thăm nhà của ông cụ Nguyễn Văn Tiến, được mọi người gọi là “Ông cụ đi hốt phân bò”. Ngôi nhà ông nằm biệt lập một mình ngay sát mặt đường. Cũng vẫn là căn nhà lợp tạm bợ như những căn nhà phía trong, nhưng nó có vẻ còn bụi bặm, hoang vắng hơn do thiếu bàn tay chăm sóc của người phụ nữ. Chỗ tươm tất nhất, có lẽ chính là cái giường ngủ của ông. Ở cái tuổi gần đất xa trời – tuổi 69, thay vì được ở gần gia đình, được chăm sóc phụng dưỡng, thì ông phải tần tảo, gắng gồng đi tìm thu phân bò về, phơi khô để bán lại. Trở về làng quê sau 9 năm tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông mang trong người chất độc màu da cam. Chính thứ chất độc đó, đã khiến cho người con út của ông bị tâm thần, không nhận ra được ngay chính cha của mình. Chính thứ chất độc ấy, đã khiến ông phải chịu sự xua đuổi, hắt hủi của vợ con. Hằng ngày, ông dắt chiếc xe đạp cũ của mình, đi lang thang dọc đường để thu nhặt từ 5 đến 7 bao phân bò, mỗi bao nặng từ 25 – 30 kg, mang về phơi khô bán lại, thu nhập được khoảng 8.000 đồng/bao, thu nhập khoảng 40.000 đồng/ngày đủ để trang trải qua ngày và lo cho đứa con tâm thần cũng bị chính mẹ ruột hất hủi như ông. Ăn, ông phải xuống hồ Dầu Tiếng, cố gắng cặm cụi trên chỗ nước cạn mót cá nhỏ về ăn; uống, ông đẩy xe đạp lên trạm kiểm lâm cách nhà khoảng vài cây số xin nước về uống.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Gần đây, vì quá đuối sức không thể đẩy nổi chiếc xe đạp, ông đã mua chịu 1 chiếc xe cúp cũ của người hàng xóm với giá 700.000 đồng, trả dần mỗi tháng 100.000 đồng, đến hiện nay còn lại 200.000 đồng.

Photobucket

Thế nhưng nhìn chiếc xe, chúng tôi không khỏi chạnh lòng thay cho ông. Đã là một chiếc xe cũ, nhưng ông đạp máy đến mướt cả mồ hôi, vẫn chưa nổ được. Dáng vẻ còm cõi, khắc khổ của ông lão hốt phân bò lặng lẽ ra vào căn nhà lợp bạc tạm bợ như in khắc trong suy nghĩ của chúng tôi, về một kiếp người với cuộc sống đày đọa lúc xế chiều.

Sau giờ nghỉ trưa, chúng tôi tiếp tục đến thăm một số gia đình thuộc tổ 9. Nhìn chung các gia đình ở đây phần nhiều lập gia đình sớm, khó khăn và có đông con. Cũng giống như các gia đình nghèo khác xung quanh khu vực hồ Dầu Tiếng, các gia đình này cũng có cuộc sống bấp bênh, tạm bợ và phần lớn trông chờ vào việc đánh bắt cá mưu sinh ở khu vực hồ.

Photobucket
Photobucket

Khi chúng tôi hỏi chú Tổ trưởng ở đây gia đình nào khó khăn nhất, chú không cần nghĩ ngợi, chỉ ngay cho chúng tôi gia đình Nguyễn Thị Dung. Đập vào mắt chúng tôi là một ngôi nhà nhỏ, ọp ẹp, và phía trước nhà nheo nhóc một đám trẻ con. Đứa bé nhất con chị mới vài tháng tuổi và mặc trên người bộ đồ khá lấm lem vết bẩn. Cũng phải thôi, chị bị “quây” bởi mấy đứa con nhỏ thì làm sao có thời gian chăm tốt cho bé con nào. Nhìn chị, nhìn những bé nhỏ mà chúng tôi không khỏi nghĩ đến tương lai gần như mờ mịt của các em. Rồi số phận của các em sẽ đi về đâu???…. Hay giống như chị, khó thoát khỏi cuộc sống khó khăn, vất vả này?

Dừng lại suy nghĩ ở đó, chúng tôi làm quen với chị. Được biết, chị mới 30 tuổi nhưng có đến 6 đứa con. Chị phải trông chừng các con nên cuộc sống phần lớn trông chờ vào công việc của người chồng và đứa con gái lớn khỏang 13 tuổi. Nhưng chị cho biết, cuộc sống cả gia đình chị 8 người phụ thuộc vào tiền công làm thuê giăng lưới của đứa con gái lớn là chủ yếu: 25.000/ngày. Chồng chị có làm nhưng tiền công chạy vào tiền xăng đi lại gần hết. Ăn còn không có cái để ăn nên chị và mấy đứa nhỏ nào dám nghĩ đến chuyện học, đó như là ước mơ thật xa vời đối với gia đình chị.

Nhìn quanh căn nhà, căn nhà thật nhỏ; từ sáng đến giờ chúng tôi đã đi rất nhiều nhà nhưng có lẽ nhà chị là ngôi nhà nhỏ nhất mà chúng tôi từng gặp nhưng lại chen chúc vào đó cuộc sống của 8 con người. Nhà chị chỉ có đúng một bóng đèn nhỏ là đồ điện duy nhất trong nhà, không quạt để xua muỗi cho em bé, bé không có sữa để uống dù chỉ mới vài tháng tuổi,… và có lẽ còn nhiều cái “không” khác, những cái “không” khiến người ta phải nao lòng và nghĩ về tương lai của những đứa nhỏ…

Những số phận bấp bênh….

Nhóm Nụ Cười Cuộc Sống.

 

LÀNG DÂN TỘC NGHÈO TỈNH BÌNH PHƯỚC

Nhóm Nụ Cười Cuộc Sống (NCCS) được biết tại xã Đồng Tâm, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước có làng dân tộc nghèo tại Tiểu khu 133, 134 nên Nhóm đã lên lịch trình buổi đi tiền trạm tại 2 Tiểu khu này.

Tiểu khu 133, 134 thuộc địa phận xã Đồng Tâm, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước – tỉnh miền núi phía Tây của vùng Đông Nam Bộ. Hai Tiều khu này cách Thành phố khoảng 170km. Đường đi vào huyện Đồng Phú vẫn còn nhiều đọan chưa làm xong, mặt đường gồ ghề và trải đá lởm chởm nên tương đối khó đi, rất dễ bị té ngã nếu ai yếu tay lái. Vì thế, các Nhóm tình nguyện nếu chúng ta tổ chức đến đây với quy mô tương đối lớn thì phương tiện tốt nhất là thuê xe ô tô để đảm bảo an tòan cho mọi người cùng đi.
Photobucket

Đi trên Quốc lộ thuộc xã Đồng Tâm đến ngã ba, nơi có đặc điểm như hình bên dưới thì chúng ta rẽ phải để vào Tiểu khu 133, 134.
Photobucket

Để đến được hai Tiểu khu 133, 134 phải băng qua đọan đường núi. Đường núi có đọan được san phẳng rất dễ đi nhưng cũng có đọan gập ghềnh rất nguy hiểm, nhất là khi chúng ta bị lạc đường lên đỉnh núi. Đường núi chủ yếu là đất đỏ, trời nắng rất thuận lợi cho việc di chuyển nhưng nếu trời mưa thì đất đỏ nhão ra, việc đi lại rất khó khăn.

Đường núi có các ngã rẽ nên nếu không chú ý cũng dễ bị lạc đường.

Photobucket
Photobucket

Sau đây là một số hình ảnh đường vào vào Tiều khu 133, 134 để các Nhóm cũng như mọi người tham khảo.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Vì đường đi lại khó khăn như thế nên người dân ở đây cũng bị ảnh hưởng nhiều. Ở đây chủ yếu là người dân tộc khó khăn, họ lại ở trên núi nên ít người biết đến. Hoặc biết đến nhưng đường đi quá khó khăn cũng làm cho các mạnh thường quân không biết sẽ vận chuyển đồ quyên góp đến họ bằng phương tiện gì (có lẽ chủ yếu bằng máy cày) nhưng qua trao đổi với người dân nơi đây Nhóm được biết khu vực này ít có mạnh thường quân lui đến. Không chỉ thế, đường đi khó còn ảnh hưởng đến việc chợ búa của người dân cũng như việc học của chính con em họ. Vì ở trên núi xa và nếu trời mưa thì việc đi lại là cả vấn đề, cộng thêm hòan cảnh họ khó khăn nữa nên các em ở đây hầu như không đi học.

Ở đây người dân chủ yếu sống bằng nghề trồng củ mì (củ mì làm bột mì hoặc tinh bột) hoặc làm thuê (như nhổ cỏ mì, lột điều,…) kiếm sống qua ngày.

Photobucket

Thu nhập từ việc trồng củ mì lại không cao, có lẽ cũng bị ép giá từ người thu mua nên họ chỉ bán được với giá 700-800 đồng/kg, cuộc sống họ khá khó khăn dù đã cố gắng trồng trọt mấy sào mì.

NCCS dừng chân lại và tiếp xúc đầu tiên là nhà bác Thạch Văn, 64 tuổi. Bác cho biết sở dĩ có tên gọi 133, 134 là tên gọi theo tên của chính sách của Nhà nước: Tiểu khu 133 là khu vực được hưởng theo chính sách 133 của Nhà nước dành cho các gia đình dân tộc nghèo, Nhà nước cấp đất và được chia 5 sào đất trồng trọt. Còn Tiểu khu 134 cũng thuộc diện các dân tộc nghèo được hỗ trợ nhưng đất thì được chia 1 ha để canh tác.

Tiểu khu 133 có 30 hộ dân. Đa số người dân trồng mì, bắp và làm thuê để kiếm sống. Nhà bác Văn có 6 người nhưng chỉ có 1 người có việc làm và việc làm thuê đó lại không thường xuyên. Khi vào mùa mì người ta có thuê để làm rẫy mì và làm từ sáng đến tối được trả 120.000/ngày nhưng việc này chỉ có 1 tháng. Chính vì cuộc sống bấp bênh như thế nên cuộc sống gia đình Bác khá khó khăn, bữa ăn của nhà Bác món ăn thường xuyên là rau lang được trồng ngòai rẫy, hoặc cá Bác bắt được ở suối, ít khi có thịt để ăn.

Photobucket

Con cháu Bác hầu hết không đến trường vì Bác nghe nói tiền trường rất cao, khỏang từ 1-2 triệu nên Bác đành để cho cháu ở nhà và tự mình dạy các cháu học. Bác bảo ở đây đa số các cháu đều không được đến trường vì trường xa và vì học phí cao (có lẽ do thông tin học phí lệch lạc làm người dân ở đây ngại khi cho con em mình đến trường. Trên thực tế, Nhà nước có chính sách hỗ trợ học phí cho các gia đình khó khăn, nhất là các gia đình dân tộc nghèo như ở đây: Ở Tây Ninh cũng có làng dân tộc nghèo và học phí ở đó cũng được sự hỗ trợ của Nhà nước nên tiền trường của các em chỉ đóng khỏang 100.000 – 200.000/em). Việc thông tin học phí lệch lạc như thế cho thấy thông tin của các cấp chính quyền vẫn chưa đến được với người dân nơi đây, dẫn đến còn nhiều hạn chế. Nhà bác Văn có Bác biết chữ nên còn có thể dạy cho cháu, nhiều gia đình không có người biết chữ nên các cháu thường chịu mù chữ. Nhưng việc dạy chữ cho các cháu vẫn chưa được Bác chú trọng nhiều, Bác bảo: “Nói nào hay, Tiếng Việt khó, có nhiều dấu nên các cháu không nhớ, thế nên lượt được dấu nào thì lượt” (Bác cười). Nhưng như thế thì làm sao bảo đảm các cháu có thể đọc được???

Photobucket
Photobucket

Ấn tượng nhất về bác Văn là tinh thần lạc quan trước cuộc sống của Bác. Nhà Bác có nuôi một ít gà bán kiếm tiền và Nhóm hỏi có thường bị mất trộm hay không, Bác bảo lâu lâu vẫn bị mất nhưng bảo Nhóm “sao lại dùng từ “Trộm” ?”, Bác bảo: “Nó thèm nó mới ăn. Nó không ăn trộm, ăn cướp; nó chỉ bắt không cho mình biết thôi.”

Nhìn quanh nhà Bác, trước cửa nhà Bác có dựng nhiều chiếc xe máy nhưng hỏi ra mới biết các xe đó là của người dân lên núi làm rẫy gửi nhờ, Bác chỉ có duy nhất một chiếc xe máy “độc đáo” của mình, là phương tiện “cày” của Bác.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Còn đồ đạc trong nhà Bác cũng giống như chiếc xe của Bác…

Photobucket
Photobucket
Photobucket

Dù thế Bác vẫn lạc quan nói rằng: “Bác giờ đã đỡ hơn ngày xưa rất nhiều”, “Các cháu may mắn lắm đấy, Bác về đây được 4 năm nhưng mới làm nhà này chỉ chừng 3 – 4 tháng trước. Nếu trước đây các cháu ghé các cháu sẽ không có chỗ ngồi đâu”. Bác còn kể chuyện về ngày trước với giọng lạc quan pha chút hóm hỉnh, Bác nói: “Khả năng của Bác hơn người ta, qua mỗi mùa gió Bác lại có một ngôi nhà mới. Bác hơn người ta ở chỗ đó.” Bác vừa nói vừa cười… Nhưng NCCS biết, đằng sau nụ cười đó là cả nỗi khó khăn và vất vả của Bác: Không có tiền, Bác chỉ lợp nhà tạm bợ để rồi mỗi mùa gió mưa đến, ngôi nhà của Bác cũng “bay” cùng với những cơn gió mạnh trên vùng núi cao.

NCCS thấy trên đường đi cũng có nhiều khu vực trồng cây cao su, Nhóm hỏi Bác có làm thuê cho các đồn điền cao su đó không, Bác nói “Mình không có biết cách cạo mủ cao su nên không được thuê, cạo củ mì thì có” rồi Bác lại cười. Bác còn cho biết những ai biết cạo mủ cao su thì thu nhập rất khá. NCCS thầm nghĩ, nếu Bác được cung cấp kiến thức về cạo mủ cây cao su thì liệu cuộc sống của Bác và những người dân nơi đây có khá hơn? Liệu Nhà nước có thể hỗ trợ Bác và những người dân nơi đây để khai thác tối đa nguồn nhân lực trong vùng và cũng là tạo điều kiện để người dân có cuộc sống tốt hơn?!!!

Trước khi tạm biệt Bác, NCCS hỏi Bác các nhu yếu phẩm cấp thiết mà Bác cần là gì, Bác nói: “Cần thì thứ gì cũng cần, tùy mọi người cho gì thì Bác nhận đó. Nhưng nếu nói cần thì sống ở đây rất cần: gạo, mắm, muối, nếu được thì mì tôm và khô để làm lương thực để dành ăn từ từ nếu không có đồ ăn.”

NCCS ghi nhận lại và tạm biệt Bác lên đường để tìm hiểu các hộ dân khác.

Nhóm theo các con đường mòn để tìm các hộ dân 2 bên đường. Nhóm dừng lại tại nhà một chị, hỏi ra mới biết chị thuộc tiểu khu 134, chị tên là chị Tiên Chanh. Chị đang ngồi nghỉ mệt vì đang đóng dở ngôi nhà trên rẫy mì. Ngồi kế chị là một em nhỏ tuồi, em tên Luân và đang phụ chị Tiên Chanh làm nhà.

Photobucket
Photobucket
Photobucket

Khi được giới thiệu về mục đích chuyến đi của Nhóm, em Luân cười nói: “Ở đây không cần gì nhiều, mấy anh chị giúp đưa điện vào đây là mừng rồi”. Nhóm cũng cười theo em vì em muốn một điều đi quá xa khả năng của Nhóm. Nhưng đó lại là nhu cầu bức thiết của người dân. Tuy nói thế nhưng em rất vui vẻ, cũng rất nhiệt tình dẫn Nhóm đi tìm hiểu các gia đình khó khăn. Trước khi đi em chỉ Nhóm chụp hình ngôi nhà mình đang làm và còn quả quyết: “Mấy anh chị mà chụp ngôi nhà này thế nào mọi người cũng thấy thích và cũng khen cho mà xem” (Ý em là đây là ngôi nhà cất đơn giản theo kiểu vùng cao)

Photobucket

Lên  ngôi nhà này Nhóm phải len qua rẫy mì. Cảm giác đi giữa những cây mì thật lạ và thích thích. Chị Tiên Chanh cũng nhiệt tình đi với Nhóm lên ngôi nhà mình đang làm. Nhóm nói để Nhóm chụp hình chị lưu niệm, chị cười tươi và sẵn sàng chụp hình.

Photobucket

Chị ngạc nhiên khi thấy hình mình trong máy ảnh. Chị nói: “Sao hay vậy? Sao nó “dính” vào đây được?” và ra vẻ rất thích, chị nói Nhóm cho chị xem các bức hình mà Nhóm đã chụp và chi nói ở đây cây nhiều nên chụp lên cảnh thật đẹp.

Nhóm theo bé Luân lên thăm các hộ dân khác.

Photobucket

Đây là nhà của Chú Út

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Nhà chú Út hai bên vách không được lành lặn, mưa gió thổi vào là chỗ ngủ ướt ngay. Bên dưới gầm là chiếc ti vi trắng đen cũ đã hư mà chú tiếc vẫn còn giữ lại. Và tấm hình bên dưới, để chụp chiếc ti vi, anh Sơn – thành viên của Nhóm đã né chân sang một bên để thành viên khác tác nghiệp.

Photobucket

Vách được che tạm bợ. Để gió thổi không lạnh và mưa không tạt ướt chú Út cần tấm bạt che các lỗ trống trên vách nhà mình.

Photobucket

Còn đây là bé út con chú, bé 12 tuồi nhưng không được cho đến lớp và khi Nhóm hỏi cháu có muốn đến lớp không thì cháu khe khẽ lắc đầu.

Riêng bản thân chú Út, dù đã được Nhà nước hỗ trợ đất canh tác, chú vẫn còn đau đáu mong ngóng Nhà nước quan tâm hơn nữa vấn đề khuyến nông để bà con có kiến thức canh tác. Chú bảo được Nhà nước cho đất nhưng không được ai tư vấn là đất này thích hợp trồng gì, mùa gì trồng gì và trồng như thế nào cho tốt. Chú bảo chỉ biết trồng mì và làm thuê, làm cỏ kiếm sống nên đời sống rất khó khăn. Chú rất mong Nhà nước cho người chỉ bà con chăn nuôi, trồng trọt chứ chỉ trồng mì trong thời điểm mì rớt giá, chỉ 700-800 đồng/kg thì khó sống. Để có tiền canh tác, chú đã đi vay mượn 65 triệu để làm ăn, nhưng 1 mẫu chỉ thu họach được 17-18 tấn lúa mì; và Nhóm đã làm 1 bài toán nhỏ: giả sử chú canh tác trên 5 mẫu đất Nhà nước cấp và 1 mẫu thu họach được 18 tấn, mỗi kg mì bán được 800 đồng/kg thì sau khi bán hết tất cả mì thu họach được chú thu được 72 triệu, trả nợ 65 triệu vậy chú chỉ còn giữ được 7 triệu sau cả một thời gian dài quần quật trên rẫy.

Có lẽ chú có 2 đứa con nhỏ nên ngoài các nhu yếu phẩm cần thiết như gạo, muối Chú cũng rất quan tâm đến y tế, Chú cũng cần được cho thuốc và mùng màn.

Rời khỏi nhà Chú Út, Nhóm đến hộ dân khác. Trên đường đi cũng băng qua những dòng suối nhìn khá thơ mộng và bình yên.

Photobucket

Tuy nhiên nếu mưa lũ từ đầu nguồn chảy về, thì những dòng suối này có gây nguy hiểm cho những đứa bé ở đây???

Còn đây là con đường mòn để lên núi vào khu nhà khác. Đường nhỏ lại gồ ghề, các bé ở đây càng cách xa trường học và càng không được đi học, hoặc đi đâu nhất là khi có mưa về.

Và đây là đường đến nhà  của chị Nguyễn Thị Tuyết tại Tiểu khu 134.
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Cũng như các bé ở đây, bé gái này cũng không được đến trường.

Photobucket

Chị Tuyết đang làm thuê công việc bóc vỏ hạt điều và công việc này chỉ đem lại cho chị thu nhập 5.200 đồng/kg.

Cũng như các gia đình khác thuộc chính sách 134 của Nhà nước, chị cũng được Nhà nước cấp đất và cấp 9,5 sào đất để canh tác từ năm 2005 nhưng chị lại không có vốn để có thể trồng trọt, làm rẫy. Chị rất mong được hỗ trợ hoặc cho vay vốn để làm ăn. Chị nói: “Nếu được cho vay 10 triệu thì quá tốt, còn không nếu có 5 triệu chị sẽ chăn nuôi”. Chị chọn chăn nuôi mà không phải trồng trọt vì trồng trọt chị phải mua cây giống, phân bón,… cần nhiều tiền và chị không có khả năng. Hiện tại nhà chị cũng nuôi gà, vài con gà nhỏ và vài con gà trống, mái.
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Trên đường đi chúng tôi có hỏi thăm một vài người sống trong Tiểu khu 133, 134 này nữa nhưng nhìn chung hoàn cảnh và nhu cầu của họ tựu trung vẫn là các vấn đề nêu trên, và nhu cấp thiết của chị Tuyết cũng như các gia đình khác, cần nhiều thứ nhưng cần nhất vẫn là gạo, mắm, muối.

Chia tay với gia đình chị Tuyết, Nhóm cũng chia tay với em Luân để em có thể làm tiếp tục công việc của em buổi chiều. Một em trong Nhóm hỏi em Luân, nếu chị quay lại và tặng quà cho em thì em muốn chị tặng em quà gì? Em cười nhìn thật hiền và thật tươi và nói: “Em không cần quà gì cả, nếu được thì khi đến chị rửa hình em chụp chung với chị cho em là được rồi”

Photobucket

Thế mới càng thấy, món quà vật chất tuy cần đó nhưng con người vẫn quan tâm, mong đợi và hạnh phúc với món quà tinh thần hơn.

Tạm biệt em, chúng tôi tiếp tục với công việc của mình; còn em, em lại thoăn thoắt lao vào công việc đóng nhà mà em còn đang dở.

Photobucket
Photobucket

Nắm được tình hình các gia đình, Nhóm NCCS bắt đầu đến chính quyền địa phương để nhờ sự hỗ trợ của cấp chính quyền vì khi làm bất cứ điều gì cũng cần thông qua chính quyền địa phương và chính quyền địa phương cũng là người nắm dân tình để có thể tư vấn, bổ sung ý kiến cho Nhóm và hỗ trợ Nhóm trong vấn đề hỗ trợ dân địa phương nơi đây.

Photobucket
Photobucket

Tiếp chúng tôi là chú Nguyễn Tiến Thiệu, Phó chủ tịch Ủy ban xã Đồng Tâm.
Photobucket
Photobucket

Chú rất nhiệt tình tư  vấn cho chúng tôi và cho chúng tôi biết tình hình tại khu vực xã Đồng Tâm. Chú nói tiểu khu 133 có 30 hộ dân, tiểu khu 134 có 154 hộ dân. Tuy nhiên còn 60 hộ dân người Hoa sống tại khu vực suối thác rất khó khăn. Tiểu khu 133, 134 tuy khó khăn nhưng nó vẫn là khu vực nằm ngòai, 60 hộ dân người Hoa tuy vẫn hưởng chính sách hỗ trợ của Nhà nước nhưng lại nằm trong vùng sâu nên phần nào khó khăn hơn. NCCS bất ngờ với thông tin mình được cung cấp. Nhóm phải cân nhắc trong việc hỗ trợ chứ không như dự định ban đầu của Nhóm. Nhóm rất mong hỗ trợ được hết cho tất cả bà con nghèo nơi đây nhưng khả năng Nhóm có hạn. Có giúp đỡ được các bà con mình phần nào hay không phụ thuộc rất nhiều vào các tấm lòng các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân chung tay chia sẻ với bà con mình. Mong rằng “Tình thương gợi mở tình thương”, mỗi người một tay, chung tay góp sức để bà con mình được hỗ trợ một phần nào đó cho cuộc sống phần nào đỡ vất vả hơn. Ai có tiền góp tiền hỗ trợ, ai không có tiền có quần áo cũ hay tấm bạt cũ, mùng mền,… mình cũng không ngại ngùng gì mà quyên góp. Tất cả, tất cả sự đóng góp của mọi người về vật chất và về tinh thần cũng là món quà rất quý đối với bà con nơi đây.

Nhóm cũng chân thành cảm ơn chú Thiệu vì chú đã nhiệt tình tư vấn cho Nhóm và hơn hết là chú đã khuyến khích Nhóm trao tặng trực tiếp cho bà con mình. Chú sẽ cho mượn Ủy ban xã làm điểm tập kết người dân cũng như hỗ trợ Nhóm điều gì Nhóm cần trong khả năng và quyền hạn của chú để hỗ trợ người dân nơi đây.

Nhóm đã được sự hỗ trợ của cấp chính quyền Nhà nước, rất mong sẽ nhận được nhiều sự hỗ trợ của các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân. Tất cả chung tay vì bà con dân tộc mình còn nghèo và rất cần mình chia sẻ.

 

                                    Nhóm Nụ Cười Cuộc Sống.

 
 

THÔNG TIN CHUYỂN SÁCH VỀ KIÊN GIANG 14/8/2011

Đây là đợt chuyển sách của nhóm lần 2 xuống Kiên Giang sau đợt chuyển tháng 7.

Mọi hình ảnh đã được upload lên tại: facebook

 

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

 

CON TÂM THẦN NUÔI MẸ BẠI LIỆT

Hai mẹ con đang sống trong căn nhà rách nát, sắp sập. Bà Năm bị bại liệt từ năm 2004 đến nay, suốt ngày quanh quẩn trên chiếc đi văng.

Ngày 29-7, đến ấp Sơn Lân, xã Sơn Định, huyện Chợ Lách (Bến Tre) hỏi bà Năm Nô (Lê Thị Nô, 75 tuổi), PV nghe nhiều người bày tỏ: “Tội nghiệp bà Năm, mấy năm nay bị tai nạn bại liệt ngồi một chỗ, mọi chuyện cơm nước, vệ sinh cá nhân đều do một tay thằng Út lo liệu. Vậy mà nó còn mắc phải căn bệnh tâm thần!”.

Bà Nguyễn Thị Đối, cán bộ lao động-thương binh và xã hội xã Sơn Định đưa tôi đến nhà bà Năm Nô. Căn nhà nền đất rộng chưa đầy 20 m2 nằm trên một khu đất thấp sát quốc lộ 57, quanh nhà ngập nước mưa, không cửa nẻo, mái lợp tôn xi măng cũ nát, vách ván tạp. Trong nhà bà Năm chỉ có một chiếc giường, một đi văng, một bàn tròn, tất cả đều bằng gỗ tạp đã mục

Bà Năm bị bại liệt từ năm 2004 đến nay, suốt ngày quanh quẩn trên chiếc đi văng. Bà Năm nói trước đó bà vẫn đi đứng bình thường, hay vào các vườn cây trong xóm xin bắt ốc, hái rau, xé lá chuối khô mang ra chợ bán cũng có đồng ra đồng vô, cộng với tiền công làm thuê của con trai là anh Bùi Văn Út, hai mẹ con cũng tạm đắp đổi qua ngày. Nhưng một buổi chiều tối đầu năm 2004, trên đường đi xé lá chuối về, bà Năm bị một người đi xe máy đụng gãy cổ xương đùi rồi bỏ chạy mất. Không tiền thang thuốc, bà Năm chịu cảnh ngồi một chỗ suốt mấy năm qua, mọi chuyện đều trông cậy vào đứa con trai đi làm thuê đủ thứ việc trong xóm.

Hằng ngày anh Út nấu cơm rồi đút cho mẹ ăn. Hai mẹ con có gì ăn nấy, nhiều khi chỉ ăn cơm với rau luộc, nước tương.

“Tui có hai con, chị thằng Út cũng là hộ nghèo trong xã. Lâu nay tui ở với thằng Út. Thiệt không may là từ đầu năm 2011 đến giờ, thằng Út phát bệnh tâm thần, khi nào tỉnh mới đi làm thuê, còn những lúc nó phát bệnh thì chỉ ở nhà vì chẳng ai dám thuê. Mỗi tháng xã phát tiền trợ cấp bệnh tâm thần là 270.000 đồng rồi nó đi làm được khoảng 10 ngày với tiền công 15.000-20.000 đồng/ngày, đủ mua gạo ăn vài bữa” – bà Năm Nô buồn rầu nói.

Bà Đối cho biết cuộc sống của hai mẹ con bà Năm Nô rất khó khăn, UBND xã và bà con lối xóm phải giúp đỡ thêm. “Nhà của bà Năm Nô đã cũ nát, sắp sập, vì sao UBND xã không giải quyết cho mẹ con bà một căn nhà theo diện 167 của Nhà nước (xóa nhà tranh tre nứa lá nông thôn)?”. Nghe tôi hỏi câu này, bà Đối trả lời: “Nhà diện 167 chỉ được cấp 15 triệu đồng, không đủ để cất nhà mới cho bà Năm. Những người làm chương trình 167 có nói bà Năm vay thêm 8 triệu đồng để đủ tiền cất nhà nhưng bà không dám vay vì sợ không có tiền trả nợ, đành ở trong căn nhà xập xệ suốt nhiều năm qua”.

Nguồn: http://phapluattp.vn/20110731114329344p0c1027/con-tam-than-nuoi-me-bai-liet.htm

 

THĂM TRUNG TÂM TỪ THIỆN XÃ HỘI PHẬT QUANG

Sau đợt quyên góp, Nhóm cũng chuẩn bị được 14 bao đồ cho các em. Chuẩn bị được nhiều quà cho các em các thành viên ai cũng vui mừng nhưng song song đó là nỗi lo không biết nhà xe có chịu chở hay không vì đồ nhiều quá. Thế là tuy đặt vé xe lúc 23h nhưng 20h Nhóm đã ra xe phòng trường hợp không hay xảy ra.

Tới 4h40 sáng, xe đến Bến xe Rạch Giá, vì đi đường dài nên và cả ngày hôm trước hầu như thức suốt nên mọi người có phần mệt mỏi.

Nhưng về đến Trung Tâm Từ Thiện Xã Hội Phật Quang là bao mệt mỏi dường như tan biến hết. Tình cảm chân thành của các em ở đây như tiếp thêm cho các thành viên nguồn sức lực để mọi người có thể sinh họat và chuẩn bị tặng quà, tổ chức trò chơi cho các em ở đây.

Các em nghe tin Nhóm về, đã nôn nao từ những ngày trước và có em đứng chờ sẵn ngòai trước sân để đón mọi người. Xe vừa đỗ xuống, các em mừng quá la lên và thông báo cho các bạn Nhóm về. Thế là từ các Phòng các em túa ra, nắm tay các thành viên trong Nhóm dẫn đi. Có nhiều anh chị các em chưa gặp lần nào nhưng các em nắm tay như đã thân quen từ lâu lắm, có lẽ vì các em ở đây đều thiếu thốn tình thương và cần sự chia sẻ.

Các em dẫn chúng tôi đi một vòng, Trường không gì thay đổi, trò chơi các em thật giản đơn: ô cò cò, chơi đồ hàng,… Uhm, các em ở đây ít trò chơi lắm, cũng không gì để chơi. Nhưng tình cảm các em thật dạt dào, chưa bao giờ tôi có cảm giác buồn khi ở đây. Các em hái hoa và kết vòng hoa tặng các anh chị, thấy các anh chị vui là các em cũng vui theo. Các em xúm xít quanh các anh chị và các thầy để được nghe kể chuyện, để được nắm tay và được các anh chị vỗ về. Mọi người cũng vui cùng với niềm vui của các em.

Xe của Trung tâm đã chuyển quà của chúng tôi đến, mọi người chạy ra lấy các bao hàng, các em cũng phụ chuyển đồ vào. Điểm chúng tôi “tập kết” hàng là tại Phòng 4. Các em thấy quà có gấu bông thích lắm, đứa nào cũng muốn có. Chẳng mấy chốc các em đã tập trung lại Phòng 4, khá đông đủ, (trừ các anh chị cấp 2 là đang còn học trên lớp) không phải vì quà mà là để gặp và cùng chơi với mọi người. Quà tạm để qua một bên, chúng tôi lấy loa và bắt các bài hát, các em cùng hát theo. Các em làm các vòng hoa đội lên đội lên đầu các anh chị. Hình ảnh sao giản dị mà thân thương quá…

Chúng tôi có mua rất nhiều đồ mới cho các em nhưng không biết đứa nào mặc vừa cái nào, thế là cả Nhóm làm công tác đo, ướm,… Phát hết đồ cho các em nhỏ, chúng tôi tạm ngưng lại và chuẩn bị cho các chương trình buồi chiều tối. Biết chúng tôi về, cũng như là đã thỏa thuận trước, các em chuẩn bị tiết mục sinh họat còn chúng tôi thì có nhiệm vụ sẽ xin Trường cho các em đốt lửa trại.

Một bạn trong Nhóm đã từng sống ở đây nửa tháng  với các em và bạn đó biết rằng các em lâu rồi chưa được vui chơi cũng như lâu rồi chưa được tổ chức sinh nhật. Bàn bạc với Nhóm, Nhóm muốn làm các em được vui, muốn tặng mỗi em phần quà như món quà sinh nhật và gói từng món quà cho các em. Có điều, quà giá trị khác nhau nên để công bằng Nhóm áp dụng hình thức rút thăm, ai cũng có quà nhưng quà gì thì hên xui. Hii…

Các em lớp 8, 9 chặt nhỏ cây để chuẩn bị đốt lửa trại. Trong khi các anh lớn chuẩn bị thì các em nhỏ đang hò hét và chơi kéo co cùng các thầy. Thật buồn cười, kéo co bất kể đội nào thắng – thua các em đều vui mừng và la “yeah yeah”. Thắng cũng “Yeah” mà thua cũng “Yeah” làm ai nấy đều buồn cười.

Trời sập tối, buổi sinh họat bắt đầu. Lửa trại được Nhóm lên trong sự reo hò của các em. Và lần lượt theo chương trình, các em theo tiết mục của mình mà biểu diễn hát, kịch, thậm chí còn biểu diễn thời trang nữa. Rồi chơi các trò chơi, với trò chơi dạng như “Tôi bảo”, vi dụ như là “Bắt cặp 3 người và chỉ đứng bằng 4 chân”. Thế là có những em bắt ngay các anh chị trong Nhóm, bế xốc và chạy một vòng quanh sân trường thật vui. Đó là những kỷ niệm sẽ mãi không bao giờ quên.

Xong phần trò chơi đến phần Tặng quà với hình thức rút thăm may mắn, ai may mắn nhất được tặng 1 con gấu bông lớn, đó là món quà mà hầu hết các em đang trông đợi.

Thế là một ngày đã qua.

Sáng hôm sau, vẫn như mọi khi các em phải dậy sớm và lo làm vệ sinh cá nhân cũng như vệ sinh nơi ở, trường học.

Ngày hôm qua chúng tôi vẫn còn quà chưa trao cho các em là các máy tính cho các em lớp 9 chuẩn bị thi hết cấp và một số em lớp 8 (vì số lượng có hạn nên các em lớp 8 phải dung chung). Ngòai ra biết các em nữ thích các vòng cổ bằng dây inox nên Nhóm có chuẩn bị một ít để tặng các em, chủ yếu là các em ít có gia đình đến thăm hoặc các em mồ côi cha mẹ, không nơi nương tựa.

Thế là ngày vui đã hết, Nhóm phải quay trở lại thành phố với đầy sự luyến tiếc… Không chỉ các em mà Nhóm cũng vậy. Không muốn chia tay các em quá sớm…

 

Mời các bạn click vào đây nếu muốn xem đủ hình ảnh chuyến đi.

Nhóm Nụ Cười Cuộc Sống.